Đừng thương hại Ronaldo, làm ơn!

  • 09:29 - 11/01/2013

Nỗi buồn ánh lên trong ánh mắt Ronaldo khi camera chĩa vào anh trong lúc Messi lên nhận giải Quả bóng Vàng. Giây phút ấy Ronaldo nở nụ cười gượng gạo còn những người yêu mến anh thì muốn khóc. Nhưng CR7 không quá bi lụy. Anh không nói quá nhiều và nhanh chóng rời nhà hát Zurich. Ronaldo là thế, bản tính của một đứa trẻ bướng bỉnh khiến anh không để ai phải thương hại mình.

Ronaldo là một chàng trai bộc trực và thích phản kháng. Anh ném ghế vào thầy giáo vì cho rằng mình không được tôn trọng. Khi bị khán giả Dinamo Zagreb la ó suốt cả trận, anh giải thích rằng đó là bởi anh "đẹp trai, giàu có và chơi bóng giỏi”. Ai đó có thể chê trách ứng xử của Ronaldo nhưng đó là cách anh vượt qua và chiến thắng sức ép. Thay vì giấu kín phiền muộn trong lòng, anh chọn cách xả nó. Anh phát biểu sau khi nhận Quả Bóng Bạc: “Tôi không thể hiểu được nguyên tắc trao giải, rút cục là trao giải cho màn trình diễn cá nhân hay danh hiệu tập thể đây”. Nói Ronaldo cay cú cũng được nhưng đó là cách để anh lấy lại sự cân bằng và tập trung vào công việc của mình trên sân cỏ.

Có thể là Ronaldo đã tiên đoán được tình thế khi anh vẫn ra sân Valdebebas tập một mình vào sáng sớm ngày trao giải trước khi lên máy bay tới Zurich vào buổi chiều và ngay khi đêm gala kết thúc, anh gấp rút trở về Madrid, bỏ thất bại lại phía sau lưng và chuẩn bị cho một màn phục thù mới. Celta Vigo là cái bia để trút giận. Ngay phút thứ 3 anh đã tìm thấy mành lưới thủ môn Alvarez với cú sút chéo góc đẹp mắt, bàn thắng thứ hai được ghi ở phút 24 trước khi hoàn tất cú hat-trick vào cuối trận.

Màn trình diễn của CR7 thật khó tin, anh gần như không chịu bất kỳ sức ép nào dù trận đấu diễn ra ở thời điểm chỉ 48 giờ sau thất bại trước Messi. Con người anh là vậy, mau giận nhưng cũng chóng nguôi và không bao giờ từ bỏ chỉ vì một vài lần thua cuộc. Cha Ronaldo, ông Jose, đặt tên anh theo tên tổng thống Ronald Reagan để anh biết ông yêu thương và kỳ vọng ở anh rất nhiều. Đáp lại, anh nỗ lực không ngừng nghỉ để làm vui lòng người cha ở trên kia Thiên đường. Anh bị chơi xấu, máu chảy đầm đìa trên mặt, đối thủ muốn anh từ bỏ nhưng anh không muốn. Anh vẫn tiếp tục chiến đấu, với một bên mắt không nhìn thấy, và ghi bàn để đội bóng chiến thắng. Anh được sinh ra để làm một chiến binh. Cần nhớ cũng chính Ronaldo trong trận lượt đi dưới cơn mưa lạnh tê tái ở Balaidos đã là người duy nhất nỗ lực hết mình giữa một tập thể rệu rã và khủng hoảng niềm tin.

Nếu cuộc đời Messi là tấm gương cho tất cả trẻ em thì cuộc đời và sự nghiệp của Ronaldo lại là bài học cho lũ trẻ mồ côi trong cô nhi viện. Bài học của anh có tên “Never say never” (Không bao giờ nói không bao giờ). Nụ cười của Ronaldo ở Zurich cho thấy anh vẫn ổn và đừng thương hại anh. Với 5 bàn thắng trong 2 trận, anh hiện dẫn trước Messi trong năm 2013. Một cuộc đua song mã mới lại bắt đầu.

H. Trinh
VTC Online

{fcomment}

Tin liên quan