Góc Anh Ngọc: Thua Barca có gì phải xấu hổ?

  • 12:58 - 05/04/2012

Trận đấu sẽ diễn ra theo một kịch bản nào, nếu như không có quả phạt đền đầy tranh cãi mà trọng tài người Hà Lan dành cho Barcelona ở cuối hiệp 1? Lúc ấy, Nocerino vừa san bằng tỉ số, Milan đang đá tốt và hoàn toàn có thể tạo nên một bất ngờ nào đó trong hoàn cảnh ấy? Không ai biết được điều gì sẽ đến, khi người ta chỉ nói đến chữ "nếu", "nếu" và "nếu" trong khi trên thực tế, trận đấu đã kết thúc, số phận đã an bài và đội bóng nào ghi nhiều bàn thắng hơn đã đi tiếp, theo đúng luật của bóng đá.

ACXYZ

Milan thua Barca không phải là bất ngờ và cũng không phải là thảm họa - Ảnh Getty

Các milanista và chính các cầu thủ, quan chức Milan và tất cả những ai không đứng về phía Barcelona đều khẳng định rằng, quả phạt đền ấy đã làm thay đổi toàn bộ cục diện của trận đấu. Sự thật là người ta sẽ cảm thấy bất công khi Milan thua theo cách đó. Không ít fan trung lập đã và đang lên tiếng chỉ trích cái cách mà Barca đã làm tất cả những gì có thể để giành chiến thắng trong không chỉ mùa giải này, mà còn nhiều trận đấu then chốt trên con đường đến các chức vô địch Champions League những mùa giải trước đó. Nhưng họ không thể phủ nhận được một điều: Milan đã từng là đội bóng mạnh nhất, nhưng bây giờ, Barca đang là đội bóng số 1. Sự vượt trội của họ trước Milan trên mọi phương diện là quá rõ ràng, không phải cần đến những con số thống kê để làm minh chứng. Không ít người khẳng định Barca đã thắng Milan nhờ có trọng tài, nhưng người viết không coi đó là nguyên nhân chính cho thất bại của Milan và không thể coi đó là cách để hạ thấp thắng lợi của Barca, bởi một cái tên duy nhất, Messi. Milan có ai? Không thể tin tưởng vào Ibra được nữa. Những con người chói sáng như Kaka trong chiến dịch Champions League mùa xuân 2007 không tái sinh.

Chiến thuật của đội bóng xứ Catalunya không đơn giản để lí giải, nhưng lại có một điều đơn giản dễ nhận thấy: họ không cho đối thủ cầm bóng khi giết chết mọi hoạt động kiểm soát của "địch" từ trong trứng nước, trước khi chuyền bóng cho Messi để tiền đạo người Argentina, vốn xuất phát rất xa hàng thủ Milan, sáng tạo ra những đường bóng mà chỉ anh mới làm được. Điều này không hề mới. Huyền thoại Liedholm đã từng làm được như thế với Fiorentina rồi AS Roma theo cách kiếm tìm bàn thắng bằng càng nhiều đường chuyền càng tốt. Nhưng chưa ai, kể cả Liedholm, đưa thứ bóng đá đó thành một nghệ thuật đỉnh cao như Messi và các đồng đội của anh. Vấn đề lớn của Milan không phải là biến mình thành nạn nhân của trọng tài khi cho rằng, nếu tất cả những pha xô đẩy nhau trong vòng cấm kiểu như Nesta và Busquets dẫn đến quả penalty thứ 2 đều có thể thổi được thì trong bóng đá mỗi trận như thế có thể thổi được không dưới 10 quả từ các tình huống tương tự, mà ở chỗ họ đã không thể hiện được sự chắc chắn và hiệu quả như lượt đi. Những khoảng trống để lộ ra ở hai biên, hàng thủ chịu áp lực nặng nề dưới sức ép do không nhận được sự hỗ trợ che chắn từ tuyến hai nên mắc sai lầm trong nhiều tình huống, không chỉ trong hai tình huống bị phạt đền, Ibra chậm chạp và Robinho vẫn vô duyên như mọi khi. Khi không còn bị kiềm tỏa, Messi bùng nổ theo đúng cách bản năng nhất và việc anh không ghi bàn trong tình huống bóng sống không thể phủ nhận được chính anh đã quyết định trận đấu.

Sự thật là trong cả hai trận, Milan không có dấu hiệu tan rã hay sụp đổ. Bản lĩnh của một đội bóng lớn và dày dạn kinh nghiệm của nhiều thắng lợi trong quá khứ đã giúp họ làm được điều đó. Việc rời Camp Nou trong thất bại không phải là điều quá xấu hổ. Tương lai của Milan ở châu Âu và cả calcio từ mùa tới khi chỉ còn 3 đội dự Champions League giờ chưa phải lúc bàn tới. Cuộc trả thù người Tây Ban Nha cho Champions League mùa này (cũng như thất bại ở EURO 2008) có thể được bắt đầu từ vòng bảng EURO năm nay hôm 10/6 tới. Nếu Chúa nhân từ...

Anh Ngọc

Milan dừng bước là “chuẩn không cần chỉnh”

Đối với nhiều người Italia, hành trình đi sâu của Milan ở Champions League mùa này thực sự đã kết thúc khi lá thăm tứ kết đưa họ đến gặp Barcelona, và rồi những trang cuối cùng về cuộc phiêu lưu đó đã đóng lại ở Camp Nou đêm thứ Ba mà không hề có bất ngờ nào. Kết quả của cuộc đối đầu được thể hiện ở chất lượng của hai đội, và sự chênh lệch ấy cùng với sự tỏa sáng của Messi đã quyết định tất cả. Nếu bàn thắng của Nocerino là cú sút duy nhất của Milan trong trận đấu so với 9 cú dứt điểm trúng cầu môn của Barcelona, nếu Messi đã ghi được 2 quả penalty và tạo điều kiện để Iniesta ghi bàn thắng thứ 3, thì Ibra, ngoài đường chuyền cho Nocerino san bằng tỉ số, đã không tung ra bất cứ cú sút nào. Robinho còn “ngủ” suốt trận. Messi, đã ghi các bàn thứ 67 và 68 trong 56 lần ra sân ở mùa giải, thì Ibra, ngoài 22 bàn thắng ở Serie A, lại dẫn đầu Champions League ở hai hạng mục: số 1 về phạm lỗi (24) và bị việt vị (18 lần). Những con số ấy đã nói lên tất cả.

Theo TT&VH

{fcomment}

Tin liên quan